Hội thảo “Đừng ép con nói!”

MẸ ƠI CON “NÓI” MẸ NGHE NÈ!

Ngày con sinh ra, mắt con ti hí rồi láo liên, con đang nhìn cuộc đời bằng 5 cửa sổ mẹ cha trao, con lắng nghe âm thanh cuộc sống bằng mọi thứ giác quan đang có, tiếng lá rơi xào xạc, tiếng nước chảy róc rách, tiếng thở nhẹ và đều của mẹ, bầu khí ấm toát ra từ cơ thể mẹ cũng đủ làm ấm áp mọi giác quan con, con vùi mặt vào ngực mẹ, nghe vị ngọt lan dần nơi đầu lưỡi, tay con mân mê sờ để chứng tỏ quyền sở hữu luôn “cái bên kia”, chân cọ cọ vào thành bụng mẹ, nghe quen như khi chín tháng mười ngày, chỉ khác, quanh con là cả một thế giới, trong đó có mẹ cận kề, con thấy mình giàu có nhất thế gian, và Mẹ cũng giàu sang không kém, con là cả một tài sản kếch xù của Mẹ.

Con kể mẹ nghe mọi thứ về con, những khi vui lẫn khi “buồn”, nào là con đã ấm râm ran trong vùng nước ối suốt khoảng thời gian dài bằng cảm nhận của mẹ khi gói con trong bụng, rằng có khi con đói, con lạnh, và có đôi khi con khó chịu vì thế giới này lạ lắm, con phải tự thích nghi dần, rằng cái áo con đang mặc nó chật chội và nóng vì sợi tơ nhân tạo…

Con kể chuyện bằng thứ ngôn ngữ oe oe, đôi khi chỉ bằng mắt, bằng những cái búng chân, quơ tay loạn xạ, nhưng mẹ là một thông dịch viên siêu đẳng nhất mà con từng biết.
Rồi đến khi con cất tiếng gọi “mẹ”, mẹ trào nước mắt, ba nghẹn ngào quay lưng để giữ hình ảnh “người đàn ông mạnh mẽ”, con biết Ba sĩ diện trước mẹ và con…

Con lớn dần, thế giới quanh con bắt đầu thu hẹp, thu hẹp để gom hình ảnh lại thành “tiếng”, thành “từ”, con bắt đầu những câu đầu tiên thiếu hụt đầu/đuôi và trật tự thì đảo tứ lung tung, mẹ cười như nắc nẻ, cả nhà mấy thế hệ lao vào học ngôn ngữ, thứ ngôn ngữ độc quyền của người thầy có một không hai, nhưng là tất cả…

Và thế giới bỗng thu nhỏ lại bằng hai từ – “Hạnh phúc”.
Ngôn ngữ hình thể dần chuyển thành ngôn ngữ âm thanh, bập bẹ, rồi cà lăm cà cặp, không sao, mẹ chờ được mà nè, bình tĩnh chờ con mẹ nhé!

Rồi sẽ đến một ngày con hát trọn bài ca tặng mẹ, con cũng có khả năng làm một bài thơ, tặng Ba Mẹ vào “Ngày của Mẹ”, “Ngày của Ba”, hay cũng có thể là một bức tranh mẹ ngồi vén áo, để lộ đôi nguồn sống, nuôi lớn đời con…

Đến lúc đó con chỉ mong Mẹ hứa một điều: “Hãy cười Mẹ nhé”, cho dù con biết rằng “Khóc” và “Cười” lúc này có cùng một nghĩa…
Tất cả đều là Ngôn ngữ – Ngôn ngữ thật diệu kỳ, và sức lay động tâm hồn là bất tận…

Và con cũng mong mẹ đủ kiên nhẫn để ĐỪNG ÉP CON phải NÓI khi con chưa sẵn sàng mẹ nhé!

“Đủ nắng, Én rủ Xuân về,

đủ lông, chim chuyền cành chíu chít,

đủ vốn từ, con sẽ nói ngay thôi”

Và con muốn nói câu này lắm lắm: “Con yêu Mẹ, Mẹ ơi!”

———————————————-
Thứ Bảy, ngày 09/11/2019, Hệ thống trường mầm non Clover Montessori hân hạnh được chào đón các gia đình đến với Hội thảo Giáo dục:

Chủ đề “ĐỪNG ÉP CON NÓI”

ĐĂNG KÝ THAM QUAN TRƯỜNG





ĐĂNG KÝ THAM QUAN TRƯỜNG